Điện thoại

0907 977 334

Email

catnguyenvn@gmail.com

MÔ HÌNH CHĂM SÓC SỨC KHỎE TOÀN DIỆN CAM – COMPLEMENTARY AND ALTERNATIVE MEDICINE

(Y HỌC BỔ SUNG & THAY THẾ)

Có nhiều vấn đề chăm sóc sức khỏe phải đối mặt trong thế giới hiện đại liên quan đến lối sống. Ví dụ, chúng ta biết rằng hút thuốc lá gây ra ung thư phổi, nhưng nhiều người vẫn hút thuốc. Và có một loạt các bệnh do “lối sống” khác: Bệnh tim, ung thư, đau mãn tính và nhiều bệnh khác đều có liên quan đến việc lựa chọn lối sống kém lành mạnh.

Mô hình chăm sóc sức khỏe thông thường (hệ thống y học hiện đại sử dụng thuốc Tây, giải phẫu, …) có thể được xem như xe cứu thương dưới đáy vách đá; tức là chỉ nên dùng trong trường hợp cấp cứu. Trong khi đó, mô hình chăm sóc sức khỏe toàn diện (hay CAM – Complementary and Alternative Medicine) về mặt triết học như là hàng rào trên đỉnh vách đá. Điều đặt ra cho mỗi cá nhân để có được sức khỏe về lâu dài là lựa chọn lối sống tốt: Dinh dưỡng tốt, giảm căng thẳng, ngủ đủ, uống nước đủ, kết nối với người khác, sức khỏe tinh thần và cảm xúc, và tập thể dục là tất cả những điều cần thiết.

Mỗi phương thức chăm sóc sức khỏe toàn diện là một mảnh ghép: Một phần của cách thức hỗ trợ cho phép cơ thể tự chữa lành. Các phương thức chăm sóc sức khỏe toàn diện không bao giờ có thể thay thế các lựa chọn lối sống lành mạnh – chúng phải song hành với các lựa chọn đó. Nếu một người ăn thức ăn nhanh ba lần một ngày và không bao giờ tập thể dục, không có loại thảo mộc nào trên thế giới có thể làm cho người đó khỏe mạnh. Nhưng có lẽ hỗn hợp tinh dầu thơm buổi sáng để thêm vào sữa tắm của cô ấy sẽ truyền cảm hứng cho cô ấy vào mỗi buổi sáng để đi đến phòng tập thể dục, ngay cả khi cô ấy mệt mỏi và bận rộn. Mỗi phương thức hỗ trợ tưởng chừng nhỏ bé như vậy lại có thể đem đến một bước tiến gần hơn tới sự khỏe mạnh.

Hãy nhớ rằng để nghiên cứu các phương thức chăm sóc sức khỏe toàn diện, chúng ta chia nhỏ chúng thành thảo mộc hoặc tinh dầu, hoặc thực phẩm chức năng, rồi sau đó lại nghiên cứu chia chúng thành các thành phần trong đó. Nhưng một người thực hành chăm sóc sức khỏe toàn diện không xem một hoặc thậm chí hai loại thảo mộc hoặc tinh dầu, hoặc thực phẩm chức năng là câu trả lời cho một sức khỏe tốt.

Người thực hành chăm sóc sức khỏe toàn diện luôn khuyến khích việc:

Trao quyền và hướng dẫn cho các cá nhân tự chịu trách nhiệm về sức khỏe của chính mình;

Hỗ trợ lập kế hoạch thay đổi lối sống cho người bệnh nhằm hướng đến của một cuộc sống khỏe mạnh

Áp dụng thêm các phương thức phục hồi tổng thể để hỗ trợ người bệnh và cho phép cơ thể của họ cân bằng lại và tự chữa lành

Phối hợp với các nhân viên chăm sóc y tế, thể hiện sự tôn trọng đối với họ và công việc của họ

Dành cho những ai còn nghi ngờ về mô hình chăm sóc sức khỏe toàn diện

Bản thân bạn có thể là một người hoài nghi. Hoặc bạn có thể gặp phải những người hoài nghi khi bắt đầu hành trình với mô hình chăm sóc sức khỏe CAM. Dưới đây là một số thông tin hữu ích để suy ngẫm:

Hãy xem xét bài báo của Tiến sĩ Val Jones, một nhà phê bình CAM. Nó thể hiện bản chất điển hình của những bình luận từ những người hoài nghi về CAM. Bài báo của Jones có tiêu đề “5 mối đe dọa hàng đầu của thập kỷ đối với khoa học trong y học.

Bức thư sau đây là phản hồi của Bác sĩ Larry Dossey đối với bài viết trên, từ trang web của Skeptical Science (http://sites.google.com/site/skepticalconcept/psi-research-views (Liên kết đến trang bên ngoài.)). Đây là một bản tóm tắt xuất sắc về sự phản bác đối với những nhà phê bình như Tiến sĩ Jones.

Kính gửi: Tiến sĩ Val Jones

Tôi đề nghị rằng chúng ta nên yêu cầu bằng chứng khoa học nghiêm ngặt về tính hiệu quả và an toàn của TẤT CẢ các liệu pháp mà bác sĩ chúng tôi sử dụng, bao gồm thuốc thông thường (thuốc Tây tổng hợp) cũng như thuốc bổ sung / thay thế (CAM). Bài viết của ông ngụ ý rằng y học thông thường được dựa trên nghiên cứu và bằng chứng khoa học còn CAM thì không. Điều này được phóng đại quá mức và cho thấy một tiêu chuẩn kép đang được áp dụng cho các lĩnh vực này.

Hãy xem xét những con số sau:

Trong số 2.404 liệu pháp của y học thông thường (thuốc Tây tổng hợp, giải phẫu, …) được đánh giá gần đây bởi ban Bằng chứng lâm sàng của Tạp chí Y khoa Anh (the Clinical Evidence initiative of the British Medical Journal), chỉ 15% được đánh giá là “có lợi” rõ ràng và 22% được đánh giá là “có khả năng có lợi”. 16% được đánh giá là không hiệu quả hoặc có hại, không có lợi, hoặc đánh đổi giữa lợi và hại. Chiếm tỷ lệ lớn nhất, 47%, được đánh giá là “hiệu quả không xác định”. Xem: http://clinicalevidence.bmj.com/ceweb/about/knowledge.jsp (Liên kết đến trang bên ngoài.).

Nhà dịch tễ học Barbara Starfield, thuộc Trường Y Johns Hopkins, đã báo cáo vào năm 2000 rằng khoảng 225.000 ca tử vong xảy ra hàng năm tại các bệnh viện Mỹ do tác dụng phụ của thuốc, nhiễm trùng và sai sót, khiến chăm sóc bệnh viện trở thành nguyên nhân tử vong thứ ba ở Hoa Kỳ, đứng sau bệnh tim và ung thư. [Barbara Starfield, “Sức khỏe của Hoa Kỳ có thực sự tốt nhất trên thế giới không?” Tạp chí của Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ. Năm 2000; 284 (4): 483-485]. Những phát hiện này đã trở thành một phần của cuộc trò chuyện quốc gia ở Hoa Kỳ, sau báo cáo gây sửng sốt năm 2000 của Viện Y học, “To Err is Human” [L. T. Kohn et al, To Err is Human: Xây dựng Hệ thống Y tế An toàn hơn. Washington, DC: Nhà xuất bản Học viện Quốc gia; 2000].

Những phát hiện ảm đạm này không phải là mới. Richard Smith, biên tập viên của Tạp chí Y Khoa Anh (British Medical Journal), đã nhận xét vào năm 1999, “Chỉ có khoảng 15% các can thiệp y tế được là thực sự dựa trên các bằng chứng khoa học vững chắc. Điều này một phần vì chỉ 1% các bài báo trên các tạp chí y khoa là có cơ sở khoa học và một phần bởi vì nhiều phương pháp điều trị chưa bao giờ được đánh giá cả “ [“ Trí tuệ ở đâu…! Tạp chí Y khoa Anh. 1991; 303: 798-799]. David A. Grimes, thuộc Trường Y UC-San Francisco, viết trên Tạp chí Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ năm 1993, cho biết, “Phần lớn, nếu không muốn nói là hầu hết, thực hành y khoa hiện đại vẫn thiếu nền tảng khoa học” [“Những người theo đuổi công nghệ. Tạp chí của Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ; Năm 1993; 269 (23): 3030-3033].

Ngay từ năm 1978, Văn phòng Đánh giá Công nghệ của Quốc hội Hoa Kỳ đã phát hiện ra rằng ước tính chỉ có khoảng 10 đến 20% các kỹ thuật mà bác sĩ sử dụng được chứng minh bằng thực nghiệm [Đánh giá tính hiệu quả và an toàn của các công nghệ y tế. Washington, DC: Văn phòng Đánh giá Công nghệ của Quốc hội; Năm 1978: 7].

Tiến sĩ Brian Berman, thuộc Đại học Y khoa Maryland, đã kiểm tra một tập hợp con ngẫu nhiên của 159 trong số 326 đánh giá từ Cochrane (Cochrane là một tổ chức từ thiện quốc tế của Anh được thành lập để tổ chức sắp xếp các kết quả nghiên cứu y tế nhằm tạo điều kiện cho các lựa chọn dựa trên bằng chứng về các can thiệp y tế liên quan đến các chuyên gia y tế, bệnh nhân và các nhà hoạch định chính sách) về các phương thức thực hành y tế thông thường. Nhìn chung, các đánh giá “tích cực” và “có thể tích cực” đạt 38,4%, trong khi “không có bằng chứng về tác dụng” và “tác động tiêu cực” là 61,6% đáng báo động [J. Ezzo và cộng sự, “Xem xét các đánh giá: Bằng chứng mạnh đến mức nào? Kết luận rõ ràng như thế nào? ” International J. Technol. Tiếp cận trong Chăm sóc sức khỏe. Năm 2001; 17 (4): 457-466].

Nhiều bằng chứng cho thấy y học thông thường nói chung là phi khoa học. Nhìn vào thực tế hiện này, có thể thể chúng ta rất dễ dàng từ chối điều này, nhưng sự thật các số liệu thống kê lại nói khác. Vì vậy Tiến sĩ Jones thân mến, ông hãy chỉ trích CAM bằng mọi cách nếu ông muốn – nhưng đừng rơi vào tiêu chuẩn kép. Chúng ta hãy áp dụng khoa học thật sự một cách quyết liệt vào TẤT CẢ những gì chúng ta làm với tư cách là bác sĩ. Chúng ta hãy thách thức TẤT CẢ các lĩnh vực y học theo một tiêu chuẩn cao hơn. Về điều đó, tôi khá chắc chắn rằng chúng ta có thể đồng ý với nhau.

Hãy tiếp tục phát huy.

Trân trọng kính chào!

Larry Dossey, MD

Bài viết được đề xuất